Dịch vụ Quảng Cáo Google

Chó Nhà hay Chó Sói ?

Một câu chuyện hay và nhiều nghĩa thực tiễn:

Cách đây hơn mười năm, khi gần tốt nghiệp, tôi rất băn khoăn là mình có nên về Việt Nam hay ở lại Mỹ (học thêm lên tiến sỹ hoặc ở lại làm việc). Lý do không muốn về Việt Nam của tôi là vì hệ thống pháp luật Việt Nam không phát triển như hệ thống pháp luật của Mỹ. Do đó, tôi nghĩ rằng những gì mình học được sẽ không được trọng dụng. Tuy nhiên, tôi thấy những lý do đó vẫn không đủ mạnh để thuyết phục chính mình. Tôi đi gặp giáo sư hướng dẫn của mình và đặt một câu hỏi. Giáo sư trả lời trong khoảng năm phút và năm phút đó thay đổi cuộc đời tôi.




Câu hỏi của tôi là “giáo sư nói cho tôi biết tôi có nên về Việt Nam hay không? và lý do tại sao?”
Thày tôi trả lời như sau. “Con trai, ta không thể khuyên con có nên ở lại hay về. Ta kể cho con chuyện này và tuỳ con suy nghĩ xem có học được gì từ nó không. Suốt 5 thế kỷ từ thế kỷ 15 tới 20, hàng triệu người châu Âu đã từ bỏ lục địa này để tới châu Mỹ. Họ bỏ lại sau lưng tiện nghi sẵn có để tìm kiếm cơ hội. Trong thế kỷ 19, hàng triệu người Mỹ rời khỏi bờ Đông để tiến sang miền Tây hoang dã. Họ bỏ lại tiện nghi có sẵn ở các thành phố nơi đó để tìm kiếm cơ hội. Cũng như vậy, việc ở lại Mỹ hay không cũng sẽ tương tự như vấn đề tiện nghi và cơ hội vậy.”

Tôi hỏi giáo sư là “tôi nghĩ là ở đây tôi có nhiều cơ hội hơn để sử dụng thứ mà tôi được đào tạo!” Giáo sư trả lời “Cái gì là cơ hội hay tiện nghi sẽ phụ thuộc vào việc con là ai. Con đã đọc tiểu thuyết Ca-dăng (Kazan) chưa?” Tôi trả lời là đã đọc. “Tiện nghi của một con chó sói là đồng cỏ và những cánh rừng mênh mông, nơi nó có sự tự do. Cơ hội của nó là mùa xuân tới khi vạn vật sinh sôi khiến nó săn mồi được dễ dàng, và niềm vui của nó là được tự hưởng thành quả của cuộc đi săn. Tiện nghi của một con chó nhà là cái chuồng êm ấm, nơi nó bị xích nhưng vui vẻ. Cơ hội của nó là ngày lễ Giáng sinh hoặc khi ông chủ vui thì nó được thưởng thêm một cái đùi gà. Niềm vui của nó là ngồi trong chuồng trong trời tuyết và thích thú khi so sánh nó với những con sói đang chịu rét mướt ngoài đồng. Vấn đề, con trai ạ, là con là sói hay chó nhà. Một con chó sói sẽ không bao giờ thích tiện nghi của một con chó nhà (như Ca-dăng trong cuốn tiểu thuyết) và một con chó nhà sẽ coi khinh những cơ hội của con sói. Vấn đề là con là ai.”

Mười năm sau ngày tôi về nước, thày tôi gửi cho tôi một chiếc bình thuỷ tinh trong đó có cát của hoang mạc Arizona để tôi nhớ về thày và trường học. Tôi nhờ cậu sinh viên Mỹ mang quà cho tôi nhắn lại cho thày là “mày hãy nói với thày là giờ đây, tao biết chắc tao là sói và câu nói “facility or opportunity” (tiện nghi hay cơ hội) của thày đã thay đổi đời tao. Và đến giờ, tao chưa bao giờ hối tiếc về điều đó.” Cậu sinh viên cười và nói “ông ấy có thể nghĩ hoặc tao hoặc mày bị điên khi nói về chó sói.” Tôi bảo cậu ấy “mày cứ nói thế đi, ông ấy chắc chắn hiểu và sẽ vui về điều đó.”

Đến giờ, đã mười một năm, tôi chưa trở lại miền hoang mạc. Tôi đã trở về và hạnh phúc. Thế nhưng, tôi biết rằng tôi đã để lại một phần của mình ở nơi đó,..
_ST_


Trích đăng câu chuyện của luật sư Thái Bảo Anh, từng học thạc sỹ luật thương mại quốc tế tại the University of Arizona, Mỹ. Năm 2003-2004, theo học bổng Fulbright về vấn đề du học sinh về nước làm việc hay ở lại.
Ông Thái Bảo Anh hiện là giám đốc công ty luật Bao & Partners ở TP HCM


Câu Chuyện Ngụ Ngôn : Chó Nhà Hay Chó Sói


Dưới ánh trăng, Sói đói mèm đánh hơi khắp nơi để tìm đồ ăn, rồi nó cũng gặp một con Chó nhà trông rất oai vệ. Sói nói:

  • Này anh bạn, nhìn anh cơ bắp chắc khoẻ thế này, chắc đã được ăn những đồ rất ngon phải không? Còn tôi, tại sao lại phải sống một cách thiếu thốn thế này?
Chó nhà đắc chí nói:

  • Nếu anh muốn sống cuộc sống thượng lưu như tôi thì hãy đi theo tôi nhé. Tôi đảm bảo anh sẽ có được cuộc sống sung túc.
  • Nếu được như vậy thì tốt quá!
Sói vồn vã hỏi:

  • Tóm lại là sống cuộc sống như thế nào?
Chó nhà cao giọng nói:

  • Thực ra cũng không có gì, chỉ là trông nhà cho chủ, đừng để cho kẻ trộm lẻn vào nhà là được.
  • Thì ra là vậy, không thành vấn đề.
Sói tiếp lời:

  • Khi còn sống trong rừng, hàng ngày đều phải tránh mưa tránh gió, tôi đã nếm đủ rồi. Nếu mà có thể nằm sảng khoái trên một cái giường, không lo đói, thì làm gì tôi cũng làm.
  • Vậy thì được, đi theo tôi. – Chó nhà nói với Sói.

Trên đường đi, Sói đột nhiên nhìn thấy vết sẹo rất to trên lưng Chó nhà, vô cùng ngạc nhiên, nên ân cần hỏi:

  • Chỗ này bị làm sao vậy?
  • Không sao cả, chỉ là một vết thương nhỏ thôi mà, cũng có thể là vết chai của xích cổ. – Chó nhà nói cho qua chuyện.
  • Xích cổ á? – Sói kinh ngạc. – Lẽ nào anh muốn nói, thực ra anh không có tự do?
  • Không đúng. – Chó nhà nói.
  • Ban ngày, có lúc chủ nhà xích tôi lại thật, nhưng tôi đảm bảo với anh rằng, buổi tối tôi được tự do hoàn toàn. Hơn nữa, họ đều rất thích tôi. Chủ nhà phần cơm cho tôi, nô bộc trong nhà cũng cho tôi đồ ăn thừa.
  • Tạm biệt, anh bạn của tôi. – Sói nói, – Anh cứ tiếp tục hưởng thụ cuộc sống hoàn mỹ của anh đi. Còn tôi, vì tự do thì dù có phải chịu đói, tôi cũng không muốn buộc cái xích sắt cuộc sống an nhàn vào cổ mình đâu.

toi chon tu do
Tôi thà chọn tư do mà gặp nguy hiểm còn hơn chon yên bình mà chịu làm nô lệ

Share on Google Plus

About Thế Này Nhé

Thế này nhé blog tuyển tập những thứ linh ta linh tinh do hội chứng hứng thì viết thoai ^^ Mình là mình rất thích được gạ gẫm đi cafe cafao nhé. Bàn chiện gì kiếm ra tiền thì càng hay. Ko thì ta chém chiện Gu cafe, chiện đây đó, chiện "trính chị" thì cũng thú vị ^^ 
Làm tiền thì mình nhận chạy Quảng cáo Google Adword

0 comments:

Blogger Template Blogger Theme Created by Blogger Tips

Post a Comment

Thanks for your message !