thiet ke web

Tìm em "Đóa Hoa Vô Thường"

Sớm tinh mơ, đâu đó cái trong veo của khí trời ùa vào căn phòng nhỏ đánh thức giấc ngủ như say, tôi nằm im. Ngóng nghe chút âm thanh buổi sớm, hương sen dìu dịu từ hồ lan tỏa, tôi tưởng tượng như mình vẫn đang trong cơn say ấy, mơ màng, bất chợt ngâm nga:

doa hoa vo thuong TCS



Cánh sen hồng e ấp
Thoáng nồng nàn hương bay

Ngồi dậy vặn volume lên một chút, tiếng nhạc du dương như đưa tâm hồn mình trải về miền ký ức xa xưa. Trong khoảng trời ấy, tôi vẫn cứ lang thang kiếm tìm em, người con gái dịu dàng nét Huế của ngày ấy:

“ Tìm em tôi tìm mình hạc xương mai
Tìm trên non ngàn một cành hoa khôi
Nụ cười mong manh, một hồn yếu đuối
Một bờ môi thơm, một hồn giấy mới”

Em đẹp quá, trong ký ức của một người nghệ sỹ lang bạt như tôi, cái đẹp của em không sắc nước hương trời, cái đẹp của em không “nghiêng nước nghiêng thành”; thế nhưng; cái đẹp dịu dàng ấy đã đánh gục cả trái tim mỏng manh yếu đuối tôi vốn bày trên mình cái vỏ bọc giả dối của những phiến đá khô.

Em của ngày xưa như thế đó

“ Mắt em lung linh đầy nắng
Vai gầy gánh nặng mối tình tôi”

Rồi cứ thế, một lần xa cách thôi, tôi đã để lạc mất em một cách vô thức trong đời. Và để rồi lại cứ như thế, tôi mải miết tìm kiếm em.

“ Tìm em tôi tìm, nhủ lòng tôi ơi
Tìm đêm chưa từng, tìm ngày tinh khôi
Tìm chim trong đàn ngậm hạt sương bay
Tìm lại trên sông những dấu hài”

Tôi không biết người nhạc sỹ tài năng Trịnh Công Sơn đã viết những lời hát ấy với tâm tình như thế nào...
Tôi đến với những lời hát ông viết cũng bất chợt như cái cách tôi đã gặp em. Và tôi cũng bắt đầu yêu mến, say mê, chìm đắm trong những lời hát ấy, cũng y hệt như tôi đã đắm chìm trong ánh mắt của em.

Những ngày tháng bên nhau tôi không nhận ra được tình yêu trong mắt em. Tôi đã bỏ lỡ đi cơ hội mà mãi mãi không thể nào hàn gắn. Em, người con gái rất Huế ấy, đã rời xa tôi mà tìm đến cho riêng mình một bến đỗ vững chắc khác. Có lẽ nào, em còn nhớ đến tôi, và có lẽ nào… em sẽ tìm kiếm tôi… như tôi vẫn đang tìm kiếm em.

“Tìm em xa gần, đất trời rộn ràng
Tìm trong sương hồng, trong chiều bạc mệnh
Trăng tàn nguyệt tận chưa từng tuyệt vọng đâu em
Tìm trong vô thường có đôi dòng kinh, sấm bay rền vang
Bỗng tôi thấy em dưới chân cội nguồn
Tôi mời em về đêm gội mưa trong
Em ngồi bốn bề thơm ngát hương trầm
Trong vườn mưa tạnh, tiếng nhạc hân hoan
Trăng vàng khai hội một đóa hoa quỳnh”

Ông tơ bà nguyệt đã quên mất một mối tình sâu đậm mà em dành cho tôi, tôi không thể trách em, không thể giận em khi chứng kiến em rời khỏi tôi. Bởi một người nghệ sỹ lang bạt như tôi, có thể nào dựng xây cho em một ngôi nhà mơ ước.

Tôi đã từng, nghĩ một cách rất đơn giản. Đó là cuộc đời chỉ như một con tàu, và em, có thể chỉ như người đã ngồi chung với tôi một toa tàu rồi dừng chân tại một điểm đỗ khác. Lúc đó, tôi cho rằng, em không phải là người đồng hành với tôi.

Để rồi khi tôi nhận ra rằng người tôi “muốn”, người tôi “khao khát” được đồng hành, lại không phải là ai khác mà chính là em. Sự vô tâm hờ hững của tôi đã đẩy em phải dừng chân một cách miễn cưỡng. “lá rời xa cây cuối cùng bởi cây đã không giữ lá”.

“Muôn đời em xa tôi
Muôn đời
Tôi hối tiếc”

Tôi bắt đầu sống trong những giấc mộng vàng, trong những cơn mơ ấy, tôi thấy em. Vẫn là nét đẹp dịu dàng ấy, mảnh mai, yêu kiều. Vẫn là đôi mắt long lanh đầy nước khi tôi hững hờ, vẫn là nụ cười rạng rỡ khi tôi nắm tay em dưới tán phượng hồng. Trong cơn mơ ấy, em bên cạnh tôi như một người đồng hành đầy thương mến.

“ Từ nay tôi đã có người
Có em đi đứng bên đời líu lo
Từ nay tôi đã có tình
Có em yêu dấu lẫy lừng nói thưa
Từ em tôi đã đắp bồi
Có tôi trong dáng em ngồi trước sân


Từ nay anh đã có nàng
Biết ơn sông núi đáp đền tiếng ca
Mùa xuân trên những mái nhà
Có con chim hót tên là ái ân”

doa hoa vo thuong
Em, hãy ở lại bên tôi. Dù chỉ là trong cơn mơ chợt đến nhanh qua vội. Em cứ hãy trở về bình yên trong giấc mơ ấy. Cũng chỉ để cho tôi được ngắm nhìn em và đắm chìm trong vẻ đẹp như sen hồng ấy mà thôi. Tôi yêu em. Dù qua bao nhiêu quãng đường đời, qua bao nhiêu năm tháng dài đổi thay, tôi vẫn chỉ muốn nói một lần duy nhất những điều mình đã chưa thể.

“Từ đó em là sương
Rụng mát trong bình minh
Từ đó ta là đêm
Nở đóa hoa vô thường”

Mong em, hãy bình yên!

~ Bạch Liên ~




Share on Google Plus

About Thế Này Nhé

Thế này nhé blog tuyển tập những thứ linh ta linh tinh do hội chứng hứng thì viết thoai ^^ 

Mình là mình rất thích được gạ gẫm đi cafe cafao nhé. Bàn chiện gì kiếm ra tiền thì càng hay. Ko thì ta chém chiện Gu cafe, chiện đây đó, chiện "trính chị" thì cũng thú vị ^^

9 comments:

  1. Thật tiếc cho một mối tình

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Một bài viết đã bị "cũ kỹ" mất rồi

      Xóa
  2. buồn cho cả 2 nhỷ...:)...em may mắn hơn chàng trai kia :)

    Trả lờiXóa
  3. dù sao...cũng còn một hồi ức đẹp...cái đó mới đáng trân trọng..:)

    Trả lờiXóa
  4. "em" là một giả định, một hình ảnh thi ca thôi :p một hình ảnh mang nhiều khát khao, nhiều mong muốn tìm thấy giữa đời, được chia sẻ khát khao sống !

    Trả lờiXóa
  5. Pak Thảo này chính là pak Mr GreenVN đó há, nhìn chững chặc wa. Thấy tấm hình áo caro trên G+...hi:)

    Trả lờiXóa
  6. đêm rất hợp với những ca khúc như này, thứ âm nhạc nghe đến mòn cả tim :)

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cô Chuột còn nghe cái món "mòn tim" này nữa chăng ;))

      Xóa

Thanks for your message !