thiet ke web

Riêng một nụ đào phai

Xuân đã đến rồi phải không anh? Ở nơi đây nhành hoa đào trong lạnh giá vẫn vươn mình nở những nụ xinh tươi, như muốn gửi cho anh cả một trời yêu và sắc xuân nồng ấm.

Em gửi gì cho anh
Một chút xuân nồng ấm
Nhành hoa đào tươi thắm
Yêu thương có đong đầy?

Yêu thương có đủ đong đầy để gửi tới nơi xa xôi, ở nơi ấy, mùa xuân anh có được thấy những nhành hoa tươi thắm, hồng đỏ trong se lạnh? Ở nơi ấy, anh có được ngắm những dòng người xô đẩy chen chúc len lỏi vào rừng hoa đào lựa cho ngày tết? Ở nơi ấy, anh có gặp người con gái “mắt bồ câu rất hiền”, e ấp như một nụ đào phai chớm nở?


Dĩ vãng đã xa, quá khứ đã chẳng tái hiện được hiện tại. Những gì xảy đến đã qua đi như những cơn gió thốc vào khuôn mặt nhợt nhạt trong tiết xuân lạnh lẽo. Bàn tay gầy lạnh giá chỉ mong kiếm tìm một đôi bàn tay ấm. Xa xôi quá, phải không anh?
"Em đã lỡ hẹn với mùa đông Nhưng em sẽ đợi xuân trở lại Đợi mầm non vươn mình cựa quậy Nắng mai vàng thổn thức nói lời yêu" Cecelia Nguyen
Chiều nay lạc mình trong vườn đào em như thấy anh đâu đó, vẫn hình dáng ấy, khuôn mặt ấy, đôi mắt nhìn em như xoáy sâu vào tâm hồn, len lỏi vào trong trí óc để kiếm tìm một câu trả lời nào đó. Thế nhưng ông tơ bà nguyệt đã lãng quên một giờ, để mãi mãi đôi ta hai phương trời Nam Bắc chia xa.

Em không oán giận anh, càng không oán giận cuộc đời. Bởi có người đã từng ví “Cuộc đời giống như một chuyến tàu, đôi khi ta tưởng rằng người này sẽ đồng hành với ta trong suốt cuộc hành trình, thế nhưng người ấy lại dừng lại ở một sân ga mà ta không hề biết trước, đó là điều vĩnh viễn là bí mật đối với ta”. Có thể trên chuyến tàu của cuộc đời ấy, em sẽ tìm được một người bạn đồng hành thay thế cho người bạn đã dừng lại. Và anh, cũng có thể tìm thấy một ai khác ở một sân ga nào đó.

Mỗi giây phút đi qua, chính là giây phút để em cảm nghiệm cuộc đời, những gì em cố kiếm tìm, những gì em đã cố gắng, chờ đợi, hoài bão,.. có thể sẽ chẳng là gì trong giờ phút này, không phải lúc hạnh phúc nhất chính là lúc biết mình được sống, để trân trọng mỗi ngày sống trong đời, để yêu thương nhiều hơn, vị tha nhiều hơn hay sao?

Anh đừng tìm kiếm một nụ đào phai. Hãy tìm cho mình bông mai vàng rực rỡ. Rực rỡ đủ để nhạt phai cánh đào.

Có thể một ngày chúng mình sẽ lại yêu
Nhưng không phải yêu nhau,
Mà là yêu người khác.

Anh sẽ nắm tay một người con gái
Dịu dàng hơn cả vuốt tóc em ngày xưa
Em vẫn lo lắng mỗi khi trời mưa
Nhưng đi đưa áo cho một chàng trai khác…


Một mùa xuân nữa lại tới, rồi mùa xuân này sẽ lại đi qua, tiếp nối cho những tháng ngày ấp ôm những niềm vui và đau khổ. “Bình yên nhé, người bạn đồng hành đã xa”



Các bạn trẻ với thú vui chup ảnh tại vườn hoa, vườn Đào Quảng Bá - Hà Nội



Vườn Đào Nhật Tân


Share on Google Plus

About Thế Này Nhé

Thế này nhé blog tuyển tập những thứ linh ta linh tinh do hội chứng hứng thì viết thoai ^^ 

Mình là mình rất thích được gạ gẫm đi cafe cafao nhé. Bàn chiện gì kiếm ra tiền thì càng hay. Ko thì ta chém chiện Gu cafe, chiện đây đó, chiện "trính chị" thì cũng thú vị ^^

0 comments:

Blogger Template Blogger Theme Created by Blogger Tips

Đăng nhận xét

Thanks for your message !